TÌM LẠI

Best-Natural-Road-HD-Widescreen

Cuộc đời tựa chiếc lá

Giấu ở chốn rừng hoang

Núi đồi mắc giăng giăng

Ngàn suối chảy vô hàng.

 

Nơi ấy rộng mênh mang

Chiếc lá quá nhỏ bé

Làm sao tôi tìm lại?

Mà ai cũng cười chê.

 

Tôi đi mãi không về

Bước chân dài lê thê

Bỗng lạc trong cơn mê

Chốn rừng thiêng nước độc.

 

Tôi không đi tìm ngọc

Cũng chẳng đi tìm vàng

Chỉ tìm lá trên ngàn

Là tất cả đời tôi.

 

Chiếc lá ở đâu rồi?

Không biết có còn xanh,

Hay đã rách tan tành,

Chịu kiếp sống mong manh?

 

Tôi tìm lá, tìm cành

Tìm cành rồi tìm cây

Tìm mãi cũng chẳng thấy

Cái cây cành lá ấy…

 

Lá ơi lá có hay?

Ngày ngày tôi tìm mãi

Quá khứ đã dần phai

Hiện tại vẫn ở đây

Tương lai còn chưa thấy.

 

Trời đất bao la này

Muôn vàn thứ mới mẻ

Bàn tay người vuốt ve…

Sao tôi chẳng kiếm tìm?

 

Tìm lá để trong tim

Cho hồn được hít thở

Kẻo mai lá sầu tím

Tấm thân gầy héo khô.

 

Biển đời đầy bão tố

Cuốn chiếc lá đi xa

Mãi không thấy về nhà

Để mình tôi đứng chờ…

 

Soi mình trong gương mờ

Thấy một người bơ vơ

Tự hỏi: “Ai đấy nhỉ?”

Sực nhớ đây bóng hình

Giật mình nhận ra mình…

 

Và tôi bước ra đi

Đi tìm lại đời mình

Từ lâu đã đánh mất

Dưới đáy sâu lòng đất,

Hay trên tít trời xanh?

 

Tôi đi tìm lại mình

Nơi mái ấm gia đình

Trong không gian yên tĩnh

Một chốn quê thanh bình.

 

Tôi đi tìm lại mình

Giữa đám trẻ thơ xinh

Trên khuôn mặt yếu đuối

Rạng rỡ nụ cười tươi.

 

Tôi đi tìm lại mình

Đây những ai nghèo đói

Những số phận lẻ loi

Những góc khuất cuộc đời.

 

Tôi đi tìm lại mình

Từ lúc ánh bình minh

Đến khi hoàng hôn xuống

Màn đêm nhẹ nhàng buông

Vào giấc ngủ êm đềm.

 

Tôi lại đi tìm thêm

Một Bóng hình Thiên quốc

Đang nấp giữa cuộc đời

Ẩn núp trong đêm tối

Nhưng làm chủ hồn tôi.

 

Thành công rồi thất bại

Suốt bao năm tháng dài

Tôi mãi đi tìm lại

Đời mình đã tàn phai.

 

Trên đường tới tương lai

Bao người tìm cái mới

Tôi vẫn tìm một người

Lạc mất giữa cuộc đời.

 

 PAUL QUANG HIỆN