[Thơ] Mẹ mùa hè

lưu-bút-hoa-phuong

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Maria, con biết Mẹ yêu dấu!

Trải một đời chiến đấu gian nan

Mẹ chỉ thích ở Thiên Đàng

Thế gian ngọc quý ngàn vàng cũng chê.

 

 

Nước Trời có mùa Hè không Mẹ?

Để đứa con nhỏ bé lên chơi

Dưới trần một cõi chơi vơi

Biết về đâu giữa đường đời lê thê?

 

Nay mùa Hè đã về đất Việt

Con vừa nghỉ vội viết lá thư

Kính dâng gửi Mẹ nhân từ

Hẹn ngày gặp chốn thiên thu vĩnh hằng.

 

Con nghỉ sau một năm vất vả

Giờ biết lấy chi trả ơn Trời?

Đành dâng xác hồn đơn côi

Thương chuyển cầu giúp mấy lời Mẹ ơi!

 

Mùa Hè đất Việt trời nắng cháy

Bắc, Trung, Nam đã bấy lâu nay

Đói nghèo, khổ cực, đắng cay

Mẹ Hiền có hay tiếng lòng nguyện xin?

 

Cả bốn mùa vẫn tin có Mẹ

Dù chỉ thoảng gió nhẹ Thu buồn

Hay tiết Đông đợi sắc Xuân

Nắng Hè còn biết Mẹ luôn dõi nhìn!

 

Biết thế nhưng cách biền biệt quá

Đất nhìn Trời héo úa tim xanh

Phận người như lá mỏng manh

Mẹ thấu chăng chút lòng thành dân đen?

 

Nỗi lòng kịp viết lên xin gửi

Của con cái trăm lối trần gian

Chưa một lần nghỉ bình an

Vì thiếu vắng lộc Trời ban Mẹ à!

 

Ước nghỉ chốn Quê Nhà huyền diệu

Say sưa cùng chén rượu nồng phiêu

Thả hồn trong Cõi Cao Siêu

Ngàn năm còn nhớ tình yêu Mẹ Hiền.

 

 

(Paul Quang Hiện,

Xin dâng tặng Mẹ, kì nghỉ Hè)